Vài nét về The Hunger Games: Mockingjay (phần 1)

Lẽ ra nên rủ ai đó đi xem Mockingjay chung, nhưng vì lịch trình của tôi dạo này nó hơi trái mùa, nên tôi quyết định đi xem một mình để khỏi câu kéo sang đến tuần sau. Quả tình, xem phim một mình rất dễ bị nghiện, nhất là khi phim vẫn còn nóng.

“The Hunger Games: Mockingjay” nguyên tác thật sự rất u ám, lên phim lại càng u ám hơn, nhưng cái đáng nói nhất là tôi lại có cảm giác xem phim thấy không đã bằng mấy phần trước. Hồi đầu, tôi cứ nghĩ là do Mockingjay bị cắt thành hai phần nên dài dòng lê thê, nhưng xem xong cả bộ phim thì thấy không phải vậy, vì nếu không cắt làm hai phần thì mấy phân đoạn diễn biến nội tâm sẽ rất nhạt và thiếu thuyết phục. Giả như mấy khúc chiến đấu với cả đâm chém nhau trong hai phần trước dù có rút ngắn hay cắt bớt cũng không sao, nhưng diễn biến tâm lý và dằn vặt nội tâm mà rút với chả cắt thì sẽ rất thảm họa. Chỉ là, nhìn chung thì phần này vẫn khá là nặng nề và thiếu kịch tính.

Về những điểm cộng và điểm trừ của phim (một cách rất sơ lược và chủ quan):

1/ Có vài tình tiết phát triển hơi khác truyện một chút, nhưng nhìn chung đều hợp lý, vì nếu giữ luôn cả mạch truyện khi phải cắt thành hai phần như thế này thì lên phim sẽ rất chán. Cụ thể như trường hợp của nhân vật President Alma Coin, rất chính trị gia, rất lừa tình, nhưng vẫn chưa kịp lộ bộ mặt thật, lại còn rộng rãi nhường hẳn sân chơi phản diện cho President Snow. Kiểu này thì có thể hy vọng ở phần cuối sẽ có bước ngoặt kịch tính cho Alma Coin, nhưng còn phải chờ xem tình tiết được lựa chọn sẽ là tình tiết nào trong truyện.

2/ Hồi đầu thấy thiên hạ có vẻ loạn xị lên về chuyện Jennifer Lawrence biết hát, trong khi chính bản thân chị thì lại tự thú là mình không biết hát. Hôm nay xem chị diễn xuất, cảm giác vẫn tuyệt vời như mọi khi, còn về giọng hát thì…cứ như sắp tắt thở vậy. Có điều, bài hát tên là “cây treo cổ” nên đúng là phải hát bằng cái giọng ấy nó mới thật! Phục chị luôn!  À tiện thể, có lẽ cũng vì phim bị cắt thành hai phần, nên khán giả được bonus thêm những cảnh nổi dậy ở các quận trên nền nhạc “the hanging tree”, xem rất là phê.

3/ Bộ sậu “đoàn làm phim + stylist + nhà sản xuất” lên phim dễ thương siêu cấp hơn trong truyện, nhất là quả đầu ngầu chất của Cressida, làm tôi rất muốn tậu ngay một quả nhưng phải kiềm chế vì sợ bị quét ra khỏi nhà.  Effie Trinket có nhiều đất diễn hơn hẳn, mà cá nhân tôi thấy phim khai thác nhân vật này theo hướng tách hẳn khỏi nguyên tác thật là một quyết định đúng đắn.

4/ Ngược lại, nhân vật Gale trên phim có vẻ ngu hơn trong truyện. Chí ít thì trong truyện, cái ngu của Gale là một cái ngu có ý thức, kiểu như biết là đôi lúc mình ngu nhưng chấp nhận cái ngu đó để được sống đúng với lý tưởng của mình, nói chung nhân vật dù không-thông-minh-lắm nhưng cũng rất nhất quán, thuyết phục và rất đàn ông. Còn cái kiểu ngu của bạn Gale trên phim là kiểu ngu lụy tình và sặc mùi ghen tuông vớ vẩn. Cái này chắc là góc nhìn cá nhân thôi, tại tôi là fan Peeta nên ai chửi Peeta tôi cũng mặc định quăng luôn vào black list.

5/ Tiện thể, Peeta phần này siêu siêu siêu thê thảm.

P.s: Đi xem phim một mình rất dễ nghiện, nhưng mà có chuyện này không thể không chửi để đòi lại công đạo cho quần chúng. Trước giờ cứ tưởng thể loại biến thái nhất có thể gặp trong rạp phim là các cặp đôi dắt nhau vô rạp nhưng không phải để xem phim (đùa chứ tiền thuê phòng khách sạn rẻ hơn giá hai vé xem phim ngày thứ 7 + bắp và nước đó mấy má). Giờ mới biết, trên đời chỉ có biến thái hơn chứ không có biến thái nhất, lại còn có cả thể loại dắt bồ đi xem phim mà con/thằng đó cóc hiểu mọa gì, cho nên đứa còn lại tự cho mình cái quyền ngồi chú thích + lồng tiếng + báo thức những cảnh kinh điển nguyên bộ phim của người ta. Ai mướn vậy mấy má? Mà phải chi nó chú thích đúng cũng không nói làm gì, đằng này cứ dăm ba phút lại la làng lên: “Sắp tới cảnh này bất ngờ lắm”, “Chi tiết này không có trong truyện”, làm mình đôi lúc cũng bị ngơ ngác không biết cái đứa đang chú thích kia nó có đọc truyện thật hay không hay là do não mình có vấn đề. Lạy các thánh, lần sau có dắt bồ đi xem phim thì cũng im miệng lại giùm cho thiên hạ thái bình.

Mộc Hân

Sài Gòn,

2:26, 23/11/2014

2 thoughts on “Vài nét về The Hunger Games: Mockingjay (phần 1)

  1. Mình cũng đang thắc mắc không biết có nên xem phim này hay không. Bởi so cả bộ thì quyển 3 Húng Nhại mình thấy nhạt, chả biết lên phim có thảm hơn truyện không nữa.
    p.S: Cũng thix Peeta nhé :))))

    1. 🙂 Cá nhân mình lại thích cuốn 3 nhất (so với 2 cuốn kia), nhưng đúng là chuyển thể thành phim điện ảnh thì cuốn 3 là cuốn khó ăn nhất, chủ yếu là vì không khí nó nặng nề, nhiều mâu thuẫn và xung đột trong diễn biến nội tâm nhân vật, và thiếu kịch tính nữa. Nhưng nếu bạn đã theo được cả bộ sách rồi đi nên đi xem phim, nếu thích Jennifer Lawrence thì càng nên đi xem.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s