Ước mơ và cái giá của nó

Lâu lâu mới có dịp rảnh rỗi ngồi viết blog, thôi thì bàn chuyện ước mơ cho nó thời sự.

Ở đời, bất luận là làm cái gì, dù đúng dù sai, cũng phải trả một (hoặc nhiều) cái giá tương xứng.
Tôi có một nước mơ, rất cố chấp, ôm ấp đã hơn mười hai năm nay, dù chưa bao giờ tôi đến được đủ gần để nhìn thấy nó một cách rõ ràng, chỉ biết là mình phải đi đến đó, bằng mọi giá, giống như Santiago trong “The alchemist” của Paulo Coelho vậy.
Để đến được đó, tôi đã phải trả giá bằng rất nhiều thứ, mà không phải chỉ mỗi mình tôi, mà cả ba tôi, mẹ tôi, đều phải trả giá cho giấc mơ của tôi. Có người chờ đợi được, có người dù muốn cũng không chờ được nữa, nhưng tôi trước sau vẫn cố chấp theo đuổi, tưởng có lúc buông bỏ rồi, số phận vẫn xoay chuyển để tôi phải tiếp tục cố chấp.
Cái giá phải trả chỉ mình tôi hiểu, thời gian qua đi, có thể lấy đi mất rất nhiều thứ của người phụ nữ, tôi thậm chí phải tập quên đi giới tính của mình để có thể tiếp tục tập trung theo đuổi ước mơ, và dĩ nhiên, tập quen dần với sự cô đơn và tự lập.
Nhiều lúc trời mưa, vác balo đi một mình giữa trời Sài Gòn, tôi ước gì có ai đó đến rước mình, như ba tôi đã từng làm suốt mười hai năm tôi đi học. Nhiều lúc cúp điện, ngồi một mình trong ký túc xá và tưởng tượng đủ thứ loại sợ hãi trên đời, tôi ước gì có ai đó để mình có thể gọi đến bên cạnh ngay lúc ấy. Rất nhiều lần tôi cảm mến người này người nọ, nhưng có lẽ do cá tính tôi quá mạnh và hơi cầu toàn trong chuyện tình cảm, nên hết lần này đến lần nọ đều vô duyên hoặc vô cớ chán nản mà bỏ cuộc. 

Phụ nữ vốn không có ai muốn mình phải gồng mình mạnh mẽ, họ muốn có một bờ vai, một vòng tay để nương tựa.

Nhưng những người thực hiện ước mơ đều phải một mình mạnh mẽ, và đôi khi vòng tay hay bờ vai duy nhất mà họ có lại chính là những bậc sinh thành vĩ đại. 

Xã hội Á Đông vốn rất bảo thủ, ước mơ của người đàn ông thường được xem trọng hơn ước mơ của người phụ nữ, dù đôi khi, họ ước mơ cùng một điều như nhau. Đa phần mọi người, thậm chí cả phụ nữ, thậm chí cả tôi một thời cũng đều cho rằng ước mơ chân chính của một người phụ nữ là có được một gia đình hạnh phúc. Nhưng đó thật ra không phải ước mơ, đó là nhu cầu căn bản của cuộc sống, xã hội đôi khi vô tình hoặc cố ý đánh đồng ước mơ với nhu cầu để tước đoạt cơ hội thực hiện ước mơ của một số không ít người khác, mà ở đây là phụ nữ. 

Đời sống hôn nhân lại cho thấy, nếu một người lo cho sự nghiệp, tất nhiên người còn lại phải hy sinh làm hậu phương vững chắc, trừ khi cả hai đều đồng tâm đồng lòng có chung một ước mơ, họ sẽ nắm tay nhau hạnh phúc và cùng nhau thực hiện ước mơ ấy. Trong muôn vạn thì có một, như gia đình của Pierre Curie và Marie Curie vậy, rất đáng để hậu thế phải ngưỡng mộ. 

Ước mơ của tôi quá lớn, lớn đến mức tôi không thể làm hậu phương cho bất kỳ người đàn ông nào, trừ con trai tôi (nếu sau này tôi có con trai). Dĩ nhiên, bản thân tôi cũng không thể ích kỷ đòi hỏi ai đó phải làm hậu phương cho mình, tôi nguyện một lòng chờ đợi một người bạn đời đồng tâm đồng lòng trên con đường mơ ước gian nan của cả hai, dù có thể phải đợi rất lâu, hoặc thậm chí không thể gặp được một ai đó như vậy. Đó là một trong những cái giá đắt nhất tôi nghĩ không chỉ riêng mình, mà với những người phụ nữ Á Đông tham luyến mơ ước, đều phải đối diện và học cách chấp nhận. 

Đến năm nay tôi đã đi được hơn hai mươi bốn năm trên đời, nếu vẫn còn muốn cố chấp, có lẽ phải mất ít nhất mười năm nữa, hoặc hơn thế nữa, nhưng tôi biết nó rất đáng để tôi tiếp tục trả giá. Chỉ là, trong một phút yếu lòng như lúc này đây, tôi mong rằng có một người có thể chờ được đến ngày tôi đi đến tận cuối con đường cố chấp này, và có một người dành riêng cho tôi đang chờ tôi ở đâu đó trên con đường mà tôi chọn lựa, để tiếp tục cùng tôi đi đến tận cùng.
Hai điều thành tâm mong mỏi, xin ơn trên chớ phụ lòng!

Mộc Hân,

Sài Gòn, 1:22,

26/07/2015

2 thoughts on “Ước mơ và cái giá của nó

  1. Khi đã là phụ nữ, chúng ta thường rơi vào tình trạng lưỡng nan. Chọn làm “hậu phương” hay làm “tiền phong” đều có cái mất mát của nó. Tuy nhiên, phụ nữ Á châu bị thiệt thòi nhất vì dù có thành công ngoài xã hội vẫn không thoát được cảnh phải chăm sóc gia đình mình (và có khi cả gia đình chồng nữa). Sau tám tiếng (hay mười tiếng) làm việc một ngày, vẫn phải giặt giũ cơm nước, trong khi chồng chỉ ăn và ngậm tăm đọc báo🙂

    1. Nó là văn hoá rồi bạn. Cá nhân mình nghĩ, chăm sóc gia đình là điều nên làm, nhưng phải là cả hai người cùng làm. Mình cũng thấy rất buồn khi mỗi lần nhà có đám tiệc gì, đàn ông thì ngồi ăn uống tán dóc, trong khi phụ nữ phải cắm mặt nấu ăn lẫn rửa chén. Muốn thay đổi vết đen văn hoá này, cần phải làm một cuộc cải cách tư tưởng thật triệt để. Chỉ tiếc là đa số những người có thẩm quyền là đàn ông, và họ thì ko đời nào chịu đứng về phía phụ nữ, vì khi về nhà thì họ cũng để mặc vợ làm đủ thứ mọi công việc nhà một mình thôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s